[Phân tích] Mổ xẻ tài chính Gyeonggi Province 'thực chất vỡ nợ'… Không phải 'khủng hoảng' theo luật nhưng dư địa cũng giảm

Tỷ lệ nợ tháng 6/2026 là 15,57%… chênh 9,43 điểm phần trăm so với tiêu chuẩn 'cảnh báo' tài chính theo luật là 25%Cuối năm 2020 là 1.769,3 tỷ won → tháng 6 năm nay là 6.236,8 tỷ won… xu hướng nợ gia tăng rõ rệtCấu trúc phụ thuộc cao vào thu chi thường xuyên và thuế trước bạ… "Cần thay đổi tình trạng đầu tư nhưng không thể thu hồi"

Tỉnh trưởng Gyeonggi Province Choo Mi-ae đã định nghĩa tài chính của Gyeonggi Province là "thực chất trong tình trạng vỡ nợ", nhưng khi đối chiếu các con số tài chính hiện tại với tiêu chuẩn theo Luật Tài chính địa phương, thì kết quả cho thấy còn cách khá xa mức khủng hoảng tài chính theo luật định.

Tuy nhiên, quy mô nợ và gánh nặng trả nợ tăng lên hằng năm, đồng thời tỷ trọng chi tiêu bắt buộc vẫn duy trì ở mức cao, nên cùng lúc cũng xác nhận được xu hướng dư địa vận hành tài chính thực tế đang giảm.

Theo kết quả tính toán của Suwon Ilbo dựa trên tài liệu được cung cấp từ Gyeonggi Province và Hội đồng tỉnh Gyeonggi Province, tính đến cuối tháng 6 năm nay, tỷ lệ nợ so với ngân sách của tỉnh là 15,57%. Đây là giá trị lấy số dư nợ 6.236,8 tỷ won chia cho ngân sách gốc năm nay là 40.057,7 tỷ won. Con số này thấp hơn 9,43 điểm phần trăm so với tiêu chuẩn cảnh báo tài chính (vượt quá 25%) được quy định tại Điều 65-3 Nghị định thi hành Luật Tài chính địa phương.

Tính đơn giản dựa trên ngân sách gốc, số dư nợ phải đạt tới 10.014,4 tỷ won mới chạm đến ngưỡng cảnh báo tài chính. Đây là quy mô cần tăng thêm 3.780 tỷ won so với hiện nay, gấp 4 lần khoản trái phiếu địa phương 943 tỷ won mà tỉnh đã phát hành năm ngoái.

Ngay cả khi giả định toàn bộ khoảng 7.000 tỷ won 'nợ phải trả' mà phía Tỉnh trưởng Choo đưa ra là nợ, thì tỷ lệ cũng chỉ là 17,47%, con số này cũng không đạt tới tiêu chuẩn cảnh báo tài chính.

Tuy nhiên, khoản 7.000 tỷ won mà phía Tỉnh trưởng Choo đưa ra và nợ theo Luật Tài chính địa phương không phải là cùng một khái niệm. Số tiền mà phía Tỉnh trưởng Choo công bố không chỉ bao gồm khoản vay từ quỹ và tiền gốc trái phiếu địa phương, mà còn bao gồm cả tiền lãi sẽ phải gánh trong tương lai. Ngược lại, số dư nợ mà tỉnh đệ trình lên Hội đồng tỉnh là con số theo tiêu chuẩn quản lý nợ chính thức. Do phía Tỉnh trưởng Choo không công bố chi tiết cách tính, nên sự khác biệt chính xác giữa hai con số hiện khó xác định được chỉ với tài liệu công khai.

Xét riêng mức độ tuyệt đối, tỉnh còn cách xa khủng hoảng tài chính theo luật định. Nhưng chiều hướng của nợ lại khác. Theo tài liệu Gyeonggi Province đệ trình lên Hội đồng tỉnh Gyeonggi Province, số dư nợ đã tăng từ 1.769,3 tỷ won cuối năm 2020 lên 2.911,2 tỷ won năm 2021, 3.836,2 tỷ won năm 2022, 4.506,7 tỷ won năm 2023, 4.984,8 tỷ won năm 2024, và 6.135,7 tỷ won cuối năm 2025. Tính đến cuối tháng 6 năm nay là 6.236,8 tỷ won. Chỉ trong 5 năm rưỡi đã tăng gấp 3,5 lần.

Xu hướng tương tự cũng xuất hiện trong công bố của Tài chính địa phương 365. Tỷ lệ nợ so với ngân sách của tỉnh đã tăng hằng năm từ 4,53% năm 2020 lên 6,28% năm 2021, 9,12% năm 2022, 11,61% năm 2023, 11,95% năm 2024. Con số tổng hợp của tỉnh năm 2025 là 12,55%.

Tuy nhiên, con số này và con số 15,57% mà báo này tính toán khó so sánh trực tiếp do mẫu số khác nhau. Công bố Tài chính địa phương 365 dùng mẫu số là ngân sách cuối cùng đã phản ánh cả ngân sách bổ sung điều chỉnh, trong khi báo này áp dụng ngân sách gốc đã chốt. Mẫu số càng nhỏ thì tỷ lệ càng cao. Tuy nhiên, dù xét theo tiêu chuẩn nào thì xu hướng tỷ lệ tăng hằng năm vẫn giống nhau.

Gánh nặng trả nợ cũng đang lớn dần. Tính đến năm 2024, tỷ lệ trả nợ quản lý của tỉnh là 8,39%, thấp hơn tiêu chuẩn chẩn đoán tài chính của Bộ Nội vụ và An toàn là 12%. Tuy nhiên, tỷ lệ này đã tăng gần gấp 4 lần trong 3 năm, từ 2,19% năm 2021 lên 4,31% năm 2022, 7,27% năm 2023, và 8,39% năm 2024. Trong báo cáo tổng hợp phân tích tài chính chính quyền địa phương, Bộ Nội vụ và An toàn đã chỉ ra sự cần thiết phải giảm thiểu việc phát hành trái phiếu địa phương mới do gia tăng phát hành trái phiếu phát triển khu vực và cần đánh giá tính phù hợp trước.

Chỉ số đáng chú ý hơn là tỷ lệ thu chi thường xuyên. Tỷ lệ thu chi thường xuyên là tỷ lệ các khoản chi thường xuyên như chi phí nhân sự và chi phúc lợi chiếm trong tổng nguồn thu vào lặp lại hằng năm. Tỷ lệ này càng cao có nghĩa là dư địa tài chính có thể dùng cho các dự án hay chính sách mới càng nhỏ.

Tỷ lệ thu chi thường xuyên của tỉnh năm 2024 là 86,09%. Con số này cao hơn Seoul 73,63% và Incheon 62,92%. Điều này có nghĩa là 86% số tiền thu vào đã được định sẵn nơi sử dụng. Tỷ lệ này cũng liên tục tăng từ 77,91% năm 2021 lên 81,66% năm 2022, 83,26% năm 2023, và 86,09% năm 2024.

Việc thu thuế địa phương năm nay cũng kém hơn dự báo. Theo tình hình thu thuế địa phương của tỉnh, số thuế trước bạ thu được trong tháng 1~7 là 4.565,6 tỷ won, tỷ lệ thu là 56,0%. Con số này thấp hơn 2,3 điểm phần trăm so với tỷ lệ thu hợp lý 58,3% khi tính đến việc thời gian đã qua hơn nửa. Tỉnh dự đoán đến cuối năm thuế của tỉnh sẽ thiếu khoảng 300 tỷ won so với mục tiêu.

Nội dung mà hai chỉ số này thể hiện là khác nhau. Tỷ lệ nợ so với ngân sách cho thấy khoản nợ hiện tại đang ở mức nào so với toàn bộ ngân sách. Tỷ lệ thu chi thường xuyên và cấu trúc thu ngân sách cho thấy còn lại bao nhiêu tiền có thể sử dụng hằng năm. Ngay cả khi chỉ số theo luật định chưa đạt mức cảnh báo tài chính, nếu chi tiêu bắt buộc tăng và thu ngân sách giảm thì nguồn lực khả dụng có thể giảm bất cứ lúc nào.

Trên thực tế, năm ngoái tỉnh đã phát hành 943 tỷ won, phần lớn hạn mức phát hành trái phiếu địa phương, và rút 558,8 tỷ won từ các quỹ khác nhau vào tài khoản tích hợp để sử dụng. Năm nay, một số dự án dân sinh·thiết yếu chỉ được phản ánh 9 tháng trong ngân sách gốc trong tổng số tiền cần thiết cả năm.

Tổng hợp các con số, hai bộ mặt tài chính của tỉnh xuất hiện đồng thời. Theo luật hiện hành, tỉnh không thuộc diện cảnh báo·khủng hoảng tài chính và tỷ lệ nợ cũng thấp hơn đáng kể so với tiêu chuẩn. Ngược lại, số dư nợ và gánh nặng trả nợ liên tục tăng trong những năm gần đây, và do tỷ trọng chi tiêu bắt buộc cùng biến động thu ngân sách, dư địa vận hành thực tế đang bị thu hẹp.

Chỉ với các con số được xác nhận hiện nay thì khó có thể coi tài chính của tỉnh đang ở mức 'vỡ nợ'. Tuy nhiên, nếu tình trạng nợ gia tăng và tính cứng nhắc tài chính mở rộng tiếp diễn, thì gánh nặng vận hành trong tương lai chắc chắn sẽ càng lớn hơn.